Hoàng Hoàng - Art and Ads

Nguyễn Gia Lộc: “Cứ làm hết lòng với đam mê thì cơ hội sẽ tới”

Cùng iDesign đến với một cuộc phỏng vấn nho nhỏ với Nguyễn Gia Lộc về tác phẩm “Sáng đầu tuần” – giải nhì cuộc thi Vietnam Reimagined.

“Đề tài mình luôn tìm tòi là cảm xúc của con người với những sự kiện cuộc đời. Những thăng trầm, những dằn vặt, những hạnh phúc nhỏ nhoi mà hằng ngày ta trải qua nhưng ít khi để ý đến, một nét đẹp bên trong sự bình dị.”

NGUYỄN GIA LỘC

Hà Nội những ngày mùa đông… Cái lạnh thấu xương cùng những cơn gió mùa đông bắc khiến những ai đã một lần trải nghiệm không khỏi quên cảm giác xuýt xoa.

Một buổi sáng cuối tuần dạo bước trên con phố Nguyễn Thái Học, một chút lấm tấm mưa phùn khiến dòng người bớt phần hối hả hơn so với thường ngày. Đưa ánh mắt nhìn xung quanh vô tình tôi thấy được tấm poster triển lãm với cái tên vô cùng hay ho Vietnam Reimagined – Tái Tưởng Tượng Việt Nam, mới nghe thôi đã đủ khơi gợi biết bao điều tò mò cho người xem rồi.

Không để tâm trí mình lang thang với những suy nghĩ hình dung nữa, tôi nhanh chóng bước vào không gian của triển lãm. Một cảm giác gần gũi và ấm cúng hơn nhiều so với cái lạnh tê tái ngoài kia.

Không gian đủ rộng để những người xem phóng tầm mắt đến mọi vị trí trong căn phòng, đi quanh một vòng các tác phẩm trong triển lãm, chợt nhiên sững lại bởi hình ảnh như đưa tôi trở về những ngày xưa cũ, ký ức của bản thân mình cách đây hơn 10 năm.

Tác phẩm “Sáng đầu tuần” của Nguyễn Gia Lộc gợi lại biết bao kỷ niệm thời thơ ấu, những ngày vẫn còn cắp sách tới trường hồn nhiên với đám bạn trong lớp. Những hình ảnh ấy luôn cất kĩ ở nơi mang tên “Cảm Xúc” trong tiềm thức của tôi và tin chắc rằng đây cũng có thể là hình ảnh thương nhớ của biết bao người.

Sáng đầu tuần

Khuya rồi bố về quá giờ

Sáng này bố thức giấc sớm

Vai bố dãi nắng dầm mưa

Vi vu phố sớm còn sương

Đưa con tới bến đường đời

Nguyễn Gia Lộc

Và cũng vì lẽ đó tôi đã có buổi trò chuyện với Gia Lộc để nghe câu chuyện về “Sáng đầu tuần”.


Chào Gia Lộc, lời đầu tiên, xin gửi tới bạn lời chúc mừng khi tác phẩm “Sáng đầu tuần” đã giành giải nhì trong cuộc thi Vietnam Reimagined. Cảm xúc của bạn sau khi biết tin mình giành giải thưởng tại cuộc thi như thế nào?

Thành thật mà nói, ban đầu thì khá hụt hẫng, khi ấy mình cứ đinh ninh là giải nhất rồi nhưng ngẫm lại thì kết quả không sai. Đề tài mình thể hiện trong tranh bình dị và an toàn hơn nhiều so với tính táo bạo mà cuộc thi đề ra, có lẽ chờ dịp sau vậy.

Cơ duyên nào đã đưa bạn tới ngành digital art (nghệ thuật kỹ thuật số) và khoảnh khắc bạn nhận ra mình muốn trở thành hoạ sĩ minh hoạ?

Thật ra con đường mình luôn theo đuổi là đạo diễn điện ảnh cơ, còn việc vẽ chỉ như kĩ năng để hỗ trợ. Thuở bé, do không được tiếp xúc nhiều với phim ảnh nên mỗi khi có dịp xem một bộ phim, đọc cuốn truyện, chơi trò chơi điện tử nào là mình tranh thủ sử dụng những hình ảnh đó để viết ra câu chuyện cho riêng mình. Ban đầu chỉ là những hình vẽ người que nghuệch ngoạc thôi nhưng dần theo năm tháng thì nó đã thành ra vậy.

Cho tới giờ thì vẽ minh họa vẫn là nghề tay trái của mình nhưng cũng nhờ nó mà mình có thêm nhiều bạn bè mới, cơ hội mới, câu nói “Cứ làm hết lòng với đam mê thì cơ hội sẽ tới” cũng không sai lắm nhỉ?

Vậy quá trình bạn tạo nên phong cách như hiện tại mất bao lâu, trong thời gian đó bạn có gặp khó khăn nhiều không?

Đó là một hành trình cuộc đời, do vẫn còn trẻ nên tới giờ mình vẫn luôn tìm cách thay đổi phong cách vẽ, mỗi tác phẩm luôn gắng học thêm một điều gì đó và những thứ mới mẻ đó lại học từ những người họa sĩ đi trước, mình quan sát, lấy về và cải tiến lại thành cái riêng.

Chắc cũng như bao người làm nghệ thuật, trăn trở với việc thể hiện tiếng nói riêng là điều không thể tránh khỏi, hằng ngày chúng ta luôn chịu ảnh hưởng rất nhiều từ truyền thông nên các tác phẩm bị cái cảm giác “nhìn quen quen” là hợp lẽ.

Cách tốt nhất là hãy quan sát thật nhiều, tích cóp kiến thức mỗi ngày và sẽ tới lúc ta tự xây dựng cho mình được một cảm nhận hình ảnh riêng về sự vật.

Với bạn, điều gì tạo nên hứng thú khiến bạn luôn muốn đưa vào các tác phẩm của mình?

Đề tài mình luôn tìm tòi là cảm xúc của con người với những sự kiện cuộc đời. Những thăng trầm, những dằn vặt, những hạnh phúc nhỏ nhoi mà hằng ngày ta trải qua nhưng ít khi để ý đến, một nét đẹp bên trong sự bình dị.

Quay trở lại với tác phẩm “Sáng đầu tuần”, một hình ảnh vô cùng quen thuộc và gắn liền với tuổi thơ của biết bao người. Điều gì khiến bạn thích thú và muốn đưa hình ảnh này vào tác phẩm lần này?

Do là hình ảnh quen thuộc nên câu chuyện cũng không có gì đặc biệt, chỉ là một kỉ niệm đẹp mình muốn chia sẻ với mọi người thôi. Điều mình muốn thể hiện nhất ở tác phẩm này là cảm xúc của mỗi thành viên trong gia đình với ngày thứ 2 đầu tuần, đứa em hậm hực vì lại phải đi học, người bố trụ cột làm việc quá giờ và người con gái luôn cố gắng từng ngày.

Bạn có chia sẻ hậu trường để tạo nên tác phẩm trên trang cá nhân, một hình ảnh rất thú vị và chân thực, bạn có thể miêu tả kĩ hơn về nó?

Hì… Thật ra cũng không có gì chi tiết quá để mà miêu tả kĩ. Vào một buổi sáng, mình nhờ gia đình phụ làm mẫu vẽ tranh, mọi người đồng ý, hí hoáy chuẩn bị và sắp xếp. Tách. Xong việc.

Thời gian hoàn thành mất bao lâu và điều gì “Sáng đầu tuần” khiến bạn bỏ ra nhiều công sức nhất?

Từ lúc ấp ủ trong đầu cho tới lúc hoàn thiện là mất 3 tuần, còn phần khó nhất là lúc lên ý tưởng ban đầu. Nó như xương sống của toàn bộ tác phẩm, tất cả những chi tiết từ cảm xúc của nhân vật, đạo cụ, bối cảnh và chỗ nào buông bỏ chỗ nào tả kĩ đều được tính trước ở bước này.

Kỷ niệm nào đáng nhớ nhất trong lúc thực hiện?

Bố mình ngáp muốn sái quai hàm!

Những dự định sắp tới của bạn ?

Haha…vì mình làm việc toàn thời gian nên chắc vẫn vẽ storyboard hoạt hình, thi thoảng có cuộc thi nào thú vị mình sẽ tham gia và thực hiện một vài ý tưởng mới.


Cảm ơn Gia Lộc rất nhiều đã đồng ý tham gia buổi trò chuyện với độc giả của iDesign, chúc bạn có nhiều sức khỏe để tiếp tục những ước mơ của mình.

Mời bạn cùng xe qua một số các tác phẩm khác về đời sống của Gia Lộc.

Các bạn có thể xem nhiều hơn các tác phẩm của Gia Lộc tại đây.

Người viết: Hoàng
Ảnh: Gia Lộc

Hình trong bài (10)