Cách ly xã hội cho ta thêm tự do, khi những cái cớ không còn đất sống

*Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả Steven Ma

Dịch bệnh Corona đã cách ly tất cả những lý do mà chúng ta từng có, kể cả với những người bận rộn nhất.

Với nhiều người đây là quãng thời gian lý tưởng để họ khám phá và học hỏi những thứ mới. Riêng tôi thì không vì tôi có một công việc toàn thời gian và hai đứa trẻ ở nhà suốt ngày. Nhưng dù hạn chế nhiều mặt, tôi đã khám phá ra cách ly xã hội đã giúp tôi sáng tạo hơn trước – nhưng chỉ khi tôi quyết định hành động. Ranh giới là những gì làm cho chúng ta sáng tạo. Nghệ thuật tự nó được tạo ra trong ranh giới, như một bức tranh nằm trên một tấm vải có cạnh, âm nhạc được giới hạn trong các nốt nhạc, viết lách phải tuân theo các quy tắc chính tả và ngữ pháp. 


Luôn có những giấc mơ chỉ chờ thời gian lý tưởng để thành hiện thực

Có những điều chúng ta muốn làm nhưng lại chưa đúng thời điểm. Chẳng hạn như muốn thử một sở thích mới, học một kỹ năng mới, bắt đầu một dự án hay thậm chí phát triển con đường sự nghiệp mới. Hoặc chỉ đơn giản là phát triển những thói quen và sắp xếp lịch trình mỗi ngày rõ ràng.

Nhưng đồng thời, chúng ta lại không bao giờ đủ thời gian. Không đủ tiền cũng không đủ kỹ năng. Chúng ta cứ tự nhủ không sao cả, chúng ta sẽ bắt đầu vào một ngày nào đó không xa. 

Đôi khi là có những lý do chính đáng, nhưng hầu hết chỉ là viện cớ, như tôi chẳng hạn. Cụ thể trong năm nay, tôi muốn bắt đầu làm vlog và podcast, thậm chí đó còn là mục tiêu tôi đặt ra hồi đầu năm. Nhưng tôi vẫn chưa thực hiện được. Cuộc sống của tôi bận rộn với một công việc toàn thời gian, 2 đứa con nhỏ và nhiều cam kết xã hội khác nhau.

Thời điểm có thể chưa thích hợp nhưng một lúc nào đó, tôi tin mình sẽ có đủ thời gian.

Thế nhưng đùng một phát, virus Corona xuất hiện.


Cách ly xã hội đã giết chết những ước mơ

People vector created by pikisuperstar – www.freepik.com

Virus corona xuất hiện và toàn xã hội đột nhiên bị cách ly. Đối với một số người, đó là tình huống lý tưởng cho sự sáng tạo, khi được ở nhà với rất rất nhiều thời gian rảnh. Tuy nhiên với nhiều người khác, đó là một cuộc chật vật gian nan.

Tôi đã làm việc ở nhà. Nhưng tôi có hai con nhỏ đã từng đi nhà trẻ, có một người giữ trẻ và cũng có bà giúp trông chừng, vì vậy tôi có thể chuyên tâm làm việc. Bây giờ họ đang ở nhà TOÀN-THỜI-GIAN. Ngày làm việc của tôi bắt đầu lúc 9 giờ tối và kéo dài đến khi tôi còn tỉnh táo. Vì vậy, tôi có ít thời gian rảnh hơn trước đây. Nhiều bạn có thể thấu hiểu sự tình này. Vì đại dịch và cách ly, bạn bận tối mặt tối mày vì gia đình và công việc. Bạn ghen tị, và có phần bực bội với những người chán ở nhà hoặc những ai bắt đầu một tá sở thích mới.

Tuyệt vọng dẫn đến một hy vọng bướng bỉnh rằng mọi việc sẽ sớm trở lại bình thường. Đó là những gì tôi đã làm. Tôi tập trung làm những gì cần thiết để ngày trôi qua và háo hức chờ đợi đến khi hết lệnh cách ly. Khi nhịp sống trở lại như cũ, tôi có thể tiếp tục thực hiện các dự án sáng tạo của mình theo cách riêng của mình. Tôi có thể tiếp tục kéo dài một vài tuần cũng được.

Người tính không bằng trời tính. Lệnh cách ly cứ liên tục kéo dài.


Tỉnh lại đi! Thực tế đã thay đổi rồi

Ban đầu, lệnh cách ly chỉ hai tuần, sau đó được kéo dài thêm hai tuần nữa rồi cứ kéo dài mãi. Tình hình có thể là sẽ kéo dài đến hè và sẽ thỉnh thoảng được nới lỏng rồi bị siết chặt tiếp vào cuối năm.

Khi hy vọng trở lại bình thường mất dần sẽ dễ dàng khiến chúng ta rơi vào u uất. Một số người đã cảm thấy sợ hơn khi hay tin về lệnh cách ly. Một số rơi vào trầm cảm. Một số bị cuốn vào các bài báo về dự đoán ngày tận thế. Một số cố gắng tìm ý nghĩa đằng sau các thuyết âm mưu của tất cả mọi chuyện. Một số phủ nhận những gì đang xảy ra bằng cách bất chấp các quy tắc an toàn công cộng. Bạn có thể biết rất nhiều người trong số họ, hoặc (dù không thừa nhận) chính bạn cũng như vậy.

Tất cả điều này dẫn đến một kết quả tương tự: lãng phí thời gian, năng lượng và tiềm năng. Mặc dù không ai muốn thực tế, cố gắng phớt lờ hoặc phủ nhận không chỉ phản tác dụng mà còn phá hoại bản thân và người khác.

Tuy nhiên, chấp nhận rằng đây là thực tế mới cho tương lai gần và hiểu được những hạn chế đó sẽ thực sự cho phép bạn sống tự do hơn.


Cách ly xã hội giúp ta cách ly luôn những viện cớ

People vector created by freepik – www.freepik.com

Chúng ta thường thấy những hạn chế, giới hạn và ranh giới là một trở ngại cho tự do và sáng tạo. Chúng ta không muốn chấp nhận những gì chúng ta không thể làm.

Nhưng ranh giới là những gì làm cho chúng ta sáng tạo. Nghệ thuật tự nó được tạo ra trong ranh giới, như một bức tranh nằm trên một tấm vải có cạnh, âm nhạc được giới hạn trong các nốt nhạc, viết lách phải tuân theo các quy tắc chính tả và ngữ pháp. 

Trong khuôn khổ cách ly, các “khả năng” đã từng là các chướng ngại thực sự đã bị tước bỏ. Nếu bạn có ít thời gian hơn bây giờ, hãy tập trung vào những gì bạn thực sự có thể đạt được trong khoảng thời gian giới hạn. Nếu bạn có ít tài nguyên hơn bây giờ, hãy xem những gì bạn có thể làm với những gì có sẵn. Nếu bây giờ bạn có ít năng lượng hơn, hãy cố gắng làm những gì có thể.

Khi nói đến vlog, tôi thường có thời gian rảnh linh hoạt để làm việc đó trong ngày hôm đó, nhưng tôi vẫn cảm thấy chưa thể làm được. Bây giờ tôi chỉ có 30 phút cho riêng mình khi cả hai đứa trẻ ngủ cùng một lúc, vì vậy tôi phải ghi lại một cái gì đó trong 30 phút đó. Tôi đã từng có toàn bộ ngôi nhà cho riêng mình, nhưng không thể có được phông nền hoặc ánh sáng hoàn hảo. Bây giờ chiếc xe là không gian duy nhất mà tôi có, và đó là nơi tôi bắt đầu làm. Tôi đã từng có nhiều giờ rảnh hơn để chỉnh sửa video, nhưng nghĩ rằng phải mất quá nhiều thời gian để làm ra những đoạn cắt, soạn âm nhạc, biên tập chuyển cảnh và đồ họa hoàn hảo. Bây giờ tôi có đủ thời gian để thêm một số tiêu đề và tải lên.

Sau cùng, khi tất cả lý do đều không còn nữa, cuối cùng tôi đã bắt đầu một vlog và rồi đến một podcast. Tất cả năng lượng và tài nguyên tôi có, trước đây chỉ hướng đến việc lo lắng làm thế nào để hoàn hảo, giờ lại tập trung vào một chuyện duy nhất: Tôi sẽ nói về điều gì? Tất cả những thứ khác đều được gạt qua một bên, và sự sáng tạo của tôi sẽ mở rộng trên nội dung thực tế.


Sáng tạo quan trọng hành động hơn sự hoàn hảo

Design vector created by stories – www.freepik.com

Chúng ta thường hiểu sai về sự sáng tạo như một thứ gì đó được sản xuất và chỉnh sửa một cách tinh xảo. Nhưng không có gì gọi là sáng tạo nếu nó không thực sự xảy ra. Bước đầu tiên để sáng tạo là hành động.

Vì vậy, dù đợt cách ly này dường như có thể hạn chế những gì chúng ta có thể làm, nó cũng loại bỏ các rào cản (hoặc lý do) để hành động. Một bài viết trong WeForum khám phá cách các ràng buộc và sự nhàm chán giữa Gen Z thực sự đã dẫn đến một số trường hợp sáng tạo nhất. Những nguyên tắc như trên cũng áp dụng cho đợt cách ly này. Các vấn đề, thách thức, đấu tranh và hạn chế đều cung cấp nền tảng sinh sản hoàn hảo cho các giải pháp sáng tạo… nếu bạn đồng ý để điều đó xảy ra.

Bạn có thể chờ đợi thời điểm hoàn hảo khi mọi thứ trở lại bình thường. Nhưng ở nơi chờ đợi, rất nhiều điều dại dột có thể sinh sôi – sợ hãi, lo lắng, căng thẳng, thất vọng, cay đắng, oán giận, nghi ngờ, ghen tị và tức giận.

Vì thế, hãy sáng tạo, và tạo ra một cái gì đó tốt đẹp cho thế giới.

Người dịch: Long Hwarang
Nguồn: steven.ma

Hình trong bài (3)